Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2019

BÊN KIA SÔNG

Chương 2: Mơ Hoa












Cô Thúy nhìn Hân dò xét:
- Cô thấy cháu dạo này có vẻ lạ đó, suy tư nhiều hơn trước, có gì không Hân?
Hân chống chế:
- Dạ, không có gì cô ơi. Cháu đang phân vân không biết ở đây lâu có làm phiền cô không, hay là cháu dọn trở lại thành phố?
Cô Thúy gạt đi:
- Bậy bạ! cháu ở được thì cứ ở. Nhà neo đơn vắng người, có cháu ở đây cô cũng đỡ buồn lắm.
Giọng cô chùng xuống:

- Từ ngày chú mất, cô chỉ làm bạn với cây cỏ và lên chùa làm công quả mỗi cuối tuần, chứ bạn bè gẫm lại có mấy ai đâu. 
Cô nhìn ra sân, nói tiếp:
- Thôi cô đi mua ít hạt giống gieo đậu bắp, trời sắp vào hè rồi. Có cơm cô nấu xong rồi đó, hôm nay có món canh chua cá kho tộ. Cháu ăn trưa rồi mới đi học nha.

Hân dạ một cách ngoan ngoãn và trở lên phòng. Cô ngồi thừ trước tấm gương, nhìn mình thật lâu. Cuộc chia tay với Hoàng, dù đã qua hai năm, vẫn để lại nơi cô nhiều chán chường và mâu thuẫn. Hai người không có con cái nên xem ra việc chia tay cũng khá nhẹ nhàng. Sau khi bán nhà và trang trải nợ nần xong thì số tiền còn lại cũng đủ cho Hân nghỉ ngơi một thời gian. Hân ngưng luôn việc làm phụ tá cho clinique dentaire của Vũ, cậu em bạn dì, và quyết định đi học D.J. Vốn dĩ Hân rất đam mê yêu thích âm nhạc từ bé và hoài bão của Hân cho đến bây giờ mới được thực hiện. Hân có rất ít bạn bè, vì đối với cô thì "triệu người quen có mấy người thân", nên ngoài giờ học thì chạy bộ, và chiếc màn hình là người bạn thân nhất của cô.

Bất chợt mắt cô chạm vào dĩa CD của Khánh Ly "Mưa Hồng" mà hôm đó cô đã mượn khi ngồi trong xe của ông Quân. Cô nhớ tới khuôn mặt chữ điền, nụ cười nhẹ rất có nét và ánh mắt đượm buồn của ông. Ở ông toát ra một sự dịu dàng, chịu đựng, nhẫn nại đến lạ lùng mà cô không giải thích được. Chỉ với nửa giờ đồng hồ nơi quán cà phê, mà dường như cô đã biết ông từ một tiền kiếp nào đó. Cô với tay lấy quyển sổ tay, mở ra, chần chừ giây lát rồi bấm số phone gọi ông.

                                                     * * *

Ông Quân vỗ nhẹ tay lên ghế, Mila nhảy thốc lên ngồi vào lòng ông. Nó dụi chiếc mũi nhỏ ươn ướt vào tay chủ .....rồi ngước nhìn ông, ánh mắt nâu lóng lánh, ra vẻ nai tơ. "Thật chẳng khác chi cô nhân tình nhỏ...", ông mỉm cười với ý nghĩ đó, khẽ vuốt đầu nó. Ông đặt nó xuống đất rồi ra garage chuẩn bị thay bốn bánh xe cho mùa hè. 

Đã vào tháng 5, thời tiết thật dịu mát. Ở xứ lạnh này bao năm rồi, khi bắt đầu giao mùa là nhà nhà bận rộn như là sắp vào mùa lễ hội vậy, đủ thứ chuyện tất bật làm, làm hoài không hết việc. Thay xong 4 bánh xe thì ông ra sau vườn quét dọn ít mảng tuyết còn sót lại đã đổi thành màu đen kịt bám dính trên sân. Ráng chiều buông dần, những sắc tím đỏ chênh chếch đan nhau tạo nên một không gian lộng lẫy nhưng đầy u hoài. Ông Quân dừng tay, bước vào nhà. Tiếng điện thoại vang lên, ông bước tới nhấc máy:
- Allo!
Một giọng nữ trong veo và rất nhẹ:
  
- Xin lỗi cho tôi gặp anh Quân.
- Là tôi đây, có phải ...cô Hân không?


- Dạ, là Hân đây. Anh Quân khỏe không?
Ông khẽ cười:

- Cám ơn cô, tôi vẫn thường. Vừa mới thay xong bốn bánh xe cho mùa hè đó cô.

- Hân gọi anh để nói là Hân đã tìm ra chiếc CD cũ mà anh thích đó, " Nghe Những Tàn Phai" của Thái Thanh, để hôm nao Hân đưa cho anh.

Ông hóm hỉnh hỏi:

- Hôm nao thì có vẻ hơi xa ....sao không là hôm nay cô Hân? 
Đầu giây bên kia Hân có vẻ ngập ngừng:
- Hôm nay Hân phải lên lớp anh Quân ơi.
Ông Quân nói nhanh:
- Vậy tối mai nhé!? Tối mai tôi mời Hân dùng bữa cơm tối, có được không?
Chưa nghe tiếng Hân trả lời, ông nhẹ giọng nói tiếp:
- Hy vọng cô không từ chối...
- Dạ ...được. Tối mai ....anh đón Hân ư?
- Tối mai tôi ghé Hân khoảng 5 giờ nhé.

Gác phone, ông Quân huýt sáo và bước lên lầu. Từ ngày hàn huyên ở Second Cup với Hân trong 30 phút đồng hồ ngắn ngủi, thỉnh thoảng ông bỗng nghe lòng mình dậy lên một thoáng xao xuyến, nhơ nhớ cô gái trẻ này. Sau cuộc trò chuyện ngắn đó, ông đã biết Hân nhỏ hơn ông gần 20 tuổi, nhưng lạ là hai người rất tương đắc và tự nhiên. Chỉ dăm phút hỏi han là ông và Hân đã chuyện trò khá rôm rả, nhất là khi nói đến nhạc, đến thơ thì câu chuyện như không bao giờ chấm dứt.

Vừa ngẫm nghĩ về Hân, chẳng hiểu vô tình hay cố ý, chân ông bước vào phòng thờ phượng. Ông thắp một nén hương trên bàn thờ và ngước lên nhìn di ảnh bà Kiều, nói nhỏ:

- Kiều à, đã hơn hai năm rồi từ ngày em rời xa anh. Em có biết anh nhớ em vô cùng không Kiều? Chúng ta không có con cái, em ra đi để lại anh với nỗi cô đơn đằng đẵng trong căn nhà vắng lặng ....đã vắng lại càng thêm vắng ....
Ông thở dài, thì thầm một mình:

- Gần đây, anh có quen một người bạn mới. Anh hy vọng ...anh sẽ tìm được chút gì bình yên, an vui ở những tháng ngày còn lại. Em có giúp anh không?


Ánh mắt có đuôi của bà Kiều như tươi lên và nụ cười nhẹ của bà gửi gấm ông một điều gì đó. Trầm hương lan dần tỏa ngát không gian cả tầng lầu trên ......


hnh
03.01.2015 
(còn tiếp )

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2019

BÊN KIA SÔNG

CHƯƠNG MỘT: SAU CƠN MƯA





 Hân xoay người nhìn người đàn ông đang chạy bộ lướt ngang mình. Cô khẽ gật đầu nhẹ chào ông ta và dưới chiếc nón lưỡi trai màu xanh đậm, ánh mắt ông ta như gửi lời chào đến cô . Từ khi dọn về đây ở trọ nhà cô Thúy đã được hai tháng hơn, cô chia ra cứ ba ngày mỗi tuần thức dậy sớm chạy bộ ở những con đường nhỏ lân cận, và chạy vòng phía sau nhà cô Thúy. Ở đó có một công viên khá lớn rất thích hợp cho việc chạy bộ của cô. Cũng may là có bảng cấm dẫn chó vào công viên chứ không thì....eo ơi! cô rất là sợ chó, nếu có các chú cẩu ấy là thôi, cô đành chạy với treadmill ở nhà vậy.

Con đường mỗi sáng trở nên quen thuộc dần, và cô để ý thấy ông ấy thường chạy cùng trong khoảng thời gian với cô. Cô biết ông là người Việt Nam, vì có lần ông mở cửa xe ở parking lúc cô chạy ngang qua, nghe loáng thoáng được tiếng hát của Khánh Ly qua một bài hát mà cô rất yêu thích "mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ, dài tay em mấy thuở mắt xanh xao ....".

Đang chạy mới được chừng 10 phút thì trời tự dưng trút cơn mưa ngang. Cô chạy thật nhanh rồi ghé vào chiếc bàn nhỏ trong khu picnic của công viên, kế bên bàn có tàng cây khá lớn có thể trú mưa, và thật bất ngờ khi thấy ông cũng vừa chạy tới, ghé vào theo. Cô chào ông lần nữa rồi nhìn trời nói bâng quơ:

- Khi không trời lại đổ mưa, làm mất đi một buổi sáng đẹp.

Ông nhìn cô:

- Cô không thích mưa sao? Nhìn trời sáng nay, tôi bỗng nhớ Đà Lạt vô ngần.

- Trời nắng vẫn thích hơn mưa chứ, nếu mưa thì chỉ nên là những hạt lất phất thôi.
Rồi cô tò mò hỏi thêm:

- Anh đã từng ở Đà Lạt ư ?

Ông lắc nhẹ người giũ những hạt nước bám trên vai áo, trả lời:

- Vâng, tôi rời Đà Lạt hơn 30 năm rồi. Tôi tên Quân, xin hỏi cô tên chi?

- Anh cứ gọi tôi là Hân.
Cô trả lời và hỏi tiếp:

- Thế anh có về thăm lại Đà Lạt lần nào chưa?

- Tôi về cách đây 2 năm...
Giọng ông bỗng chùng xuống :

- .... sau khi nhà tôi mất.

Không gian dường như đứng lặng lại, vài mảnh mây xám giăng ngang bầu trời. Cô nhẹ giọng:

- Xin chia buồn cùng ông.

Ông khẽ gật đầu rồi ngước nhìn lên bầu trời:

- Cám ơn cô. Đà Lạt nhiều thay đổi, con người cũng đổi thay, nhưng khi trở về lang thang các nơi chốn cũ, kỷ niệm vẫn đong đầy cô ạ.

Hân chợt kiễng người xòe tay ra phía trước, reo lên:

- Mưa tạnh rồi, mình về thôi!

Trên nền trời sau cơn mưa có ánh cầu vồng óng ả sắc màu ẩn hiện, làm không gian thật dịu mát, lung linh ...

Quân nhìn đồng hồ:

- Còn khá sớm. Hôm nay tôi chỉ mới chạy được có 20 phút thôi.
Ông ngập ngừng:

- Cô Hân à, tôi... có thể mời cô ly cà phê sáng nay được không?

Hơi bất ngờ, Hân nhìn đồng hồ và lẩm nhẩm:

- Khoảng 30 phút nữa Hân phải về vì có hẹn đưa cô của Hân đi chút việc riêng.
- Không sao, 30 phút là được rồi, tôi sẽ đưa cô về tận nhà.

Thật ra, từ nhà cô Thúy ra công viên thì khá gần, còn ông Quân ở xa hơn dăm blocks đường, nên thỉnh thoảng ông lái xe vì sau đó ông có thể tạt ngang chợ mua ít đồ lặt vặt. Nhất là dạo này ông mang cô chó Mila về nuôi nên cũng cần sắm ít đồ cho nó.

Hai người quay trở lại parking, ông Quân mở cửa xe cho Hân vào rồi nhẹ nhàng đóng lại. Hân nhìn mình thật nhanh trong gương, vuốt sửa lại mái tóc rối vì gió mưa lúc nãy.
Ông Quân đề máy xe, vào số và nhìn sang cô, chậm rãi hỏi:

- Second Cup ngay ngã tư gần đây thôi, được không?

Cô gật nhẹ đầu không nói.

Chiếc xe lướt đi êm ả trong ánh nắng dịu trễ tràng của buổi sáng Chủ Nhật.  Bất chợt trong Hân bỗng dấy lên một cảm giác lâng lâng lạ lùng khôn tả. Đã lâu rồi, từ sau khi chia tay với Hoàng, Hân sống rất khép kín, một mình đi về như chiếc bóng. Vậy mà chẳng hiểu sao lần này nàng lại nhận lời mời của một người đàn ông chỉ vừa mới quen không lâu trong công viên......




(còn tiếp )


hnh
02.27.2015